Các giai đoạn của bệnh giang mai
Các giai đoạn của bệnh giang mai
Giai đoạn đầu:
Sau khĩ quan hệ tình dục với người có bệnh từ 10-90 ngày thấy xuất hiện nốt sần có bờ cứng, nhô cao, màu đỏ không đau ở trên da, trong y học gọi là săng (chancre). VỊ trí nốt sần có thể ở bất cứ nơi nào trên cơ thể, trong âm (lạo, hậu môn hoặc có thể ở trong miệng. Nốt sần nõ mất đi nhưng bệnh vẫn tiếp tục phát triển nang giai đoạn 2.Nốt sần được trông thấy rõ ràng từ 10 đến 90 ngày sau khi lộ diện, tuy nhiên, trung bình thì triệu chứng này xuất hiện trong 21 ngày. Ở hầu hết các trường hợp chỉ hình thành một nốt sần. Dối với nam giới, nốt sần xuất hiện ở dương vật, còn đôi với phụ nữ thì nốt sần xuất hiện ở cổ tử cung, môi âm đạo, hay thành âm đạo. Vì những vùng xuất hiện nốt sần của người có giới tính nữ thường không nhìn thấy được, nên triệu chứng này thường không được chú ý. Nốt sần cũng còn xuất hiện cả ở miệng, núm vú, các phần khác của dương vật, âm hộ, bìu dái và hậu môn.
Khi nốt sần biến mất (trong vòng từ 1-5 tuần, cho dù có hay không có sự điều trị) thì người nhiễm bệnh có thể sai lầm khi cho rằng bệnh đã tự khỏi hay nghĩ rằng mình thực sự không bị nhiễm bệnh. Một người nghi ngờ mình bị giang mai, bất kể khả năng nhiễm bệnh là lớn hay nhỏ, cũng cần phải đi thử máu. Vì xét nghiệm giang mai có thể cho kết quả âm tính ở giai đoạn đầu tiên, nên cần phải xét nghiệm lại ở thời gian sau.
Giai đoạn hai:
Sau giai đoạn 1 khoảng 6 tuần thấy nổi các nốt ban đỏ khắp cơ thể, đặc biệt thấy nhiều ở lòng bàn tay và lòng bàn chân. Các nô't ban đỏ sẽ mất đi sau 2-4 ngày. Các dấu hiệu ở giai đoạn này rất dễ lầm với nhiều bệnh khác, vì vậy có thể bị chẩn đoán sai và chữa trị không đúng. Sự biến mất của nốt sần báo hiệu giai đoạn đầu đã kết thúc, chứ không phải sự kết thúc của bệnh giang mai. Giai đoạn hai của bệnh giang mai có đặc trưng là phát ban ở cơ thể, sự phát ban này có thể kéo dài vài tháng, tiếp theo sau sự liền lai của nốt sần. Sự phát ban này không gây ngứa, và cũng giống như nốt sần, I1Ó tự biến mất mà không cần chữa trị gì.Ngoài sự phát ban ra, giai đoạn hai của bệnh giang mai còn được biểu hiện bằng các triệu chứng như có thể gây sốt với nhiệt độ dao động, an không ngon miệng, giảm cân nhanh, người cảm thấy mệt và yếu, đau họng, miệng, dau các cơ và khớp, đau đầu, rụng tóc và trầm cảm. Vì có nhiều triệu chứng giông với triệu chứng của những hênh khác nên người bị nhiễm bệnh có thể không biết mình đã mắc một căn bệnh lây truyền qua dường tình dục nghiêm trọng, thay vào đó họ cho rằng mình bị dị ứng, bị cúm dai dẳng, hay bị căng thẳng. Tuy nhiên, hầu hết các triệu chứng này dều gây khó chịu đủ để khiến người bệnh đi khám.
ở giai đoạn thứ hai này, có thể phát hiện ra vi khuẩn gây bệnh bằng cách thử máu. Khoảng 25% những trường hợp mắc bệnh giang mai ở giai đoạn này khi thử dịch tủy cho kết quả dương tính với vi khuẩn spirochete. Nếu được phát hiện ở giai đoạn này, bệnh vẫn có thể chữa khỏi mà không gây tổn thương vĩnh viễn các cơ quan thiết yếu của cơ thể.
Giai đoạn ủ bệnh:
Với sự biến mất của các triệu chứng ở giai đoạn hai, bệnh giang mai bước sang giai đoạn ủ bệnh, giai đoạn này có thế kéo dài nhiều năm. Lúc này bệnh không thể hiện các triệu chứng bên ngoài mà chỉ có thử máu chúng ta mới biết được là đã bị nhiễm bệnh. Điều này không có nghĩa là khuẩn xoắn pallidium (treponema pallidum) đang nghỉ ngơi, mà là các vi khuẩn tiếp tục ẩn sâu vào trong các mô và các cơ quan khác nhau của cơ thể như xương, mạch máu, và não. Trừ những phụ nữ mang thai có thể truyền bệnh sang con, còn không thì bệnh có thể không lây truyền trong thời gian vài năm ủ bệnh.>> THẾ NÀO LÀ BỆNH GIANG MAI? NGUYÊN NHÂN CỦA BỆNH GIANG MAI
Giai đoạn ba:
Đây là giai đoạn nặng, khoảng 50% những người bước vào giai đoạn ủ bệnh không gặp thêm vấn đề gì rắc rối trong phần đời còn lại của mình. Tuy nhiên, 50% khác chuyển sang giai đoạn ba, với sự phát triển của những biến chứng nghiêm trọng. Lúc này, căn bệnh gây nên thương tổn vĩnh viễn đối với một hay nhiều cơ quan như: não bộ, tủy sống, mắt, phổi, tim, mạch máu, da, cơ, các cơ quan tiêu hóa, gan, và các tuyến nội tiết. Ớ một số trường hợp, tùy thuộc vào nơi nhiễm bệnh, bệnh nhân có cơ hội hồi phục hoàn toàn nếu được chữa trị đầy đủ. Các trường hợp khác, giang mai có thể tấn công vào lim, não, hay tủy sống, điều này dẫn đến liệt, rối loạn thần kinh. Sau 2-20 năm, não, hệ thần kinh, họ tim mạch bị ảnh hưởng nặng nề, người bệnh rất gầy yếu, rụng tóc, bị tâm thần, bị liệt và cuối cung là chết (thường là từ 10 đến 40 năm sau khi nhiễm bệnh).Như đã nói ở trên, thử máu có thể giúp phát hiện bệnh, tuy nhiên cũng cần phải có thời gian (lể các kháng thể phát triển. Trên thực tế, một người có thể ở giai đoạn hai trước khi thử máu, lúc đó mới có thể phát hiện chính xác sự nhiễm bệnh. Nếu một người nghi ngờ mình bị giang mai và có kết quả thử âm tính thì họ nên đi kiểm tra lại khi kháng thể dã có thời gian để xuất hiện. Kiểm tra bằng kính hiển vi chất dịch từ nốt sần hay các nốt phát ban xem có vi khuẩn spirochetes không là một phương pháp khác để xét nghiệm giang mai.
Tóm lại, bệnh giang mai rất nguy hiểm cần phải được phát hiện, chữa trị đúng và kịp thời. Bệnh có thể được chữa khỏi bằng thuốc kháng sinh.

Leave a Comment